Nông gia nhạc tiểu lão bản. 545 lượt thích / 17,995 lượt đọc. Đọc Truyện. Thể loại: đam mỹ, hiện đại, sinh tử, chủng điền, cường x cường, 1×1, Cp: Chương Thời Niên x Trần An Tu Tình trạng bản gốc: đang viết tới chương 376 (50h50″ ngày 18/8/2015)
Read Phần 1 from the story nông gia nhạc tiểu lão bản -by: Củi gạo dầu muối (Liên Tái) by U_know1016 with 2,220 reads. chủngđiền, sinhtử, danmei
Read Phần 4 from the story nông gia nhạc tiểu lão bản -by: Củi gạo dầu muối (Liên Tái) by U_know1016 with 1,247 reads. chủngđiền, sinhtử, hiệnđại
* NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN - 农家乐小老板 * Tác giả: Sài Mễ Du Diêm - 柴米油盐 (Củi gạo dầu muối) * Thể loại: Đam mỹ, chủng điền văn, hiện đại, sinh tử, cán bộ cao cấp, cường cường 5 chương mới nhất: Nông gia 390 - Kết cục của 1 nhà Trần lão đại
Story Rankings NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN Most Impressive Ranking # 515 dienvan out of 611 stories Other Rankings
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN 农家乐小老板 Tác giả Sài Mễ Du Diêm - 柴米油盐 Củi gạo dầu muối Thể loại Đam mỹ, chủng điền văn, hiện đại, sinh tử, cán bộ cao cấp, cường cường... Văn án Mình mượn tạm bên nhà - 26 tuổi, Trần An Tu xuất ngũ, 27 tuổi vừa gặp lại người đàn ông đó thì thất nghiệp. Trần An Tu quyết định mang theo con trai trở lại thôn quê và mở tiệm cơm, du lịch thôn dã, trồng trọt chăn nuôi, buôn bán rất náo nhiệt, cuộc sống rất vui vẻ. Nhưng người đàn ông đó thật sự được như cậu mong muốn sao? - Chín năm trước, trong lúc uống say, Trần An Tu trải qua một đêm hỗn loạn với nam nhân, cậu vẫn luôn nghĩ đó là bạn học của mình, sau đó bất ngờ có thai, cậu cũng tự mình an ủi mình giết người là phạm pháp. Nhưng nhiều năm sau cậu mới biết người trong phòng lúc ấy là chú út của bạn học. Suy nghĩ nữa ngày...là cậu ngủ cũng một ông chú. Muốn tìm ông chú kia báo thù sao? Nhưng nghe nói người kia là người có địa vị trong giới quân sự lẫn chính trị. Quên đi, trước tiên đem đứa nhỏ giấu đi đã... - Cho nên đây là một cố sự báo thù đến nỗi tiếp tục bị áp! Vài lời chia sẻ - Trước tiên, mình xin chân thành cám ơn bạn Nê đại vương đã mất rất nhiều công sức để biên tập truyện này, mình rất rất thích nó. Thật lòng cám ơn bạn rất nhiều - Đọc được tới chương 197 ở nhà bạn Nê thì thấy bạn ấy nói giã từ say goodbye. Jean cũng không hiểu rõ ý bạn ấy là ngưng luôn hay chỉ tạm thời vài tháng, nhưng vì mê truyện quá nên thôi làm tiếp cho đỡ ghiền. Nên mong mọi người có vào blog thì ủng hộ và đừng công kích mình chơi sang ngang nha. - Có thể mình edit truyện sẽ không được hay, mong mọi người góp ý và sửa chữa giúp. * Truyện edit khi chưa được sự cho phép của tác giả. Các bản QT hay bản edit của những nhà khác J ko có quyền quyền quyết định. Nhưng J ko muốn bản edit của mình bị chuyển sang ngôn tình. Vui lòng không chuyển ver trên bản edit này nhé. Cám ơn các bạn! Mục lục 🐴 262 - Một chương rất dài🐴 264 - Một nhà du lịch🐴 266 -🐴 268 - Thời gian trên đảo🐴 270 - Nối tiếp chương trước🐴 272 - Chỉnh người🐴 274 - Chuyện vụn vặt trong nhà🐴 276 - Gây dựng sự nghiệp chẳng dễ dàng gì🐴 278 - Hai nhóc béo phì gặp lại🐴 280 - Sở trường gây chuyện của Mạo Mạo béo Giải pass - Chương 286 -> 291 Giải pass ở chương 300 - Chương 312 -> 320 Giải pass ở chương 324 - Chương 361 -> 386 Giải pass ở đây
[NGNTLB] Chương 2 Đứa trẻ trong núi Vào mười tám năm trước khi chưa sinh Tấn Tấn, Trần An Tu vẫn cảm thấy mình là một người bình thường, nơi anh sinh ra gọi là Trần gia thôn, nằm trong một cái thôn nhỏ ở Sơn Đông Thanh đảo, ba của anh Trần Kiến Bình là nông dân bình thường ở nhà trồng trọt, còn có một chút tay nghề thợ mộc, mẹ là Lâm Anh làm giáo viên dạy toán trường cấp hai. Anh là con lớn trong nhà, ngoài ra còn một cặp song sinh em trai và em gái, Trần Thiên Vũ cùng Trần Thiên Tình. Nhũ danh Trần An Tu là Tráng Tráng, cha mẹ đặt danh tự này đơn giản chính là hy vọng con trai không có bệnh tật tai nạn, thân thể thực cường tráng khỏe mạnh mà lớn lên, nhưng lại không như mong muốn, anh bạn nhỏ Trần Tráng Tráng khi còn bé thân thể một chút cũng không tốt, khi sinh anh ra, mẹ anh không có sữa, cũng không phải thiếu, chính là một chút sữa cũng không có, ba ba anh hỏi thăm người ta nghe nói có thể uống sữa dê, liền đi lên chợ khiên một con dê mẹ trở về, lặp tức nấu sữa dê uy hài tử, bất quá khi đó cũng có người nói, tiểu hài tử không uống sữa mẹ, thì thân thể không tốt, tương lai còn dài đầu óc cũng không thông minh, cũng không biết là những lời này có phải ứng nghiệm hay không, Trần An Tu năm ngày bệnh nặng, ba ngày bệnh nhẹ, phát sốt ho khan tiêu chảy đều là chuyện thường ngày, lúc ấy mẹ anh phải ôm anh ra trạm xá tiêm, kim tiêm ghim vào da thịt, Trần Tráng Tráng đau đến oa oa khóc lớn, mẹ anh đi theo cũng ào ào rơi nước mắt, tình hình này của Tráng Tráng trong mắt ba ba thì có điểm chịu không nổi . Đọc tiếp “Nông gia nhạc tiểu lão bản – Chương 2” → [NGNTLB] Chương 1 Vật kỷ niệm của cơn mộng xuân Tại văn phòng của khách sạn Quân Nhã ở trung tâm Lục đảo. Máy tính trên bàn làm việc đặt gần cửa sổ đang hoạt động, một người đàn ông thoạt nhìn hơn hai mươi đang đánh máy, mười ngón tay thon dài lướt trên bàn phím, đánh đánh ngừng ngừng , thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường đối diện, hiển nhiên lực chú ý cũng không hoàn toàn đặt trên máy tính, khách sạn Quân Nhã ở trung tâm Thanh đảo vốn nổi danh là một khách sạn năm sao, người này gọi Trần An Tu, là quản lý bộ phận kỹ thuật của khách sạn, so với công nhân viên bình thường thì cấp bậc cao hơn một chút, nhưng chuyện cần phải quan tâm lại nhiều hơn không ít, hiện tại đã là mười một giờ năm phút tối, khoảng hai mươi phút nữa, những người khác cũng nên chuẩn bị tan ca, còn anh thì phải làm cho xong bản báo cáo tổng kết cuối tháng. Đọc tiếp “Nông gia nhạc tiểu lão bản – Chương 1” →
Chuyên mục Nông gia nhạc tiểu lão bản
157 Quan hệ liên minh Qúy Quân Nghiêm ở lại Lục Đảo cũng sắp được một tháng, Tần Minh Tuấn thường hay đến thăm cậu ta, cho cậu ta ít tiền tiêu, nhưng cơ hội dùng cơm chung như ngày hôm nay thì không nhiều. Tần Minh Tuấn bận bịu nhiều việc, có lúc Qúy Quân Nghiêm cũng không biết anh bận thật hay cố ý lảng tránh cậu ta, nhưng hy vọng tìm người giúp đỡ thì ngày một phai nhạt. Continue reading → 156 Mùng hai tháng hai 1 Vào ngày mùng 2 tháng 2, ở Lục Đảo có rất nhiều tục lệ như cắt tóc, rang đậu và làm diện kỳ tử 2. Hơn tháng rồi chưa hớt tóc nên sáng dậy, Trần An Tu sờ tóc mình, cảm giác đúng là hơi dài thật, “Hôm nay tôi định dẫn Mạo Mạo đi cắt tóc, anh với Tấn Tấn có muốn đi cùng không?” Continue reading → 155 Trong tâm lý của những người thế hệ trước, chỉ cần vẫn chưa hết tháng Giêng thì tức là vẫn chưa hết Tết, thế nên ba mẹ Trần vẫn rất vui khi thấy họ trở về vào lúc này. “Mẹ, con đi gần hai tháng rồi, mẹ có nhớ con không?” Về đến cổng, Trần An Tu mở cốp sau xe ra, vừa khuân đồ vừa cười hì hì với mẹ y. Mẹ Trần chỉ một lòng với cháu trai, hết sờ Tấn Tấn rồi lại hôn Mạo Mạo, chẳng thèm để ý tới y, “Con có về cũng không cần về gấp đâu, cứ cho Tấn Tấn với Mạo Mạo về là được.” Continue reading → 154 Về nhà Lúc Lục Giang Viễn đi ra ngoài nghe điện thoại, cả nhà đang trêu Mạo Mạo, nguyên nhân chính là bởi quả quýt mà bé được cho ở nhà họ Lý ngày hôm qua vẫn chưa được bỏ đi, mà bé cũng chẳng cho ai, Lâm Trường Ninh và Chương Thời Niên đều ra mặt cả mà cũng không hề có chút tác dụng nào, Trần An Tu tự nhận mặt dày, “Nhìn đây.” Y cảm thấy mình mà đã ra trận thì chắc chắn sẽ thành công thôi, “Mạo Mạo ngoan, con cho ba xem quả quýt trong tay con nhé, ba chỉ nhìn một cái thôi, rồi ba sẽ trả lại cho con.” Ai ngờ Mạo Mạo không chịu nể mặt, trở mình một cái trong lòng Chương Thời Niên, hai bàn tay ôm khư khư trong lòng như thể sợ người khác cướp mất vậy. Continue reading → 153 Nhìn thử xem nào “Em định cứ ngồi xổm ở đây mãi tới khi nào?” Đã mười phút trôi qua rồi mà Trần An Tu vẫn cứ ngẩn người ngồi xổm cạnh cửa, Chương Thời Niên nhịn mãi không được liền qua vỗ đầu y. Trần An Tu ôm chân Chương Thời Niên, kéo hắn cùng ngồi xuống tấm thảm trên mặt đất, “Thế giới quan 1 của tôi bị sụp mất rồi.” Thì ra từ trước tới giờ, sự lạnh nhạt của cậu út đối với chú Lục tất cả đều chỉ là giả thôi sao? Continue reading → 152 Lục Giang Viễn say rượu Tần Minh Tuấn cao ráo chân dài nên bước chân xuống núi cũng dài hơn. Để bắt kịp với hắn, Qúy Quân Nghiêm đã phải tăng tốc độ, người phía trước có thể đã nhận ra nên thả chậm bước chân lại. “Anh, anh ở Lục Đảo có biết ai tên là Trần An Tu không?” Tiếng Qúy Quân Nghiêm nói ra bị gió thổi ù ù bạt đi mất, nhưng Tần Minh Tuấn vẫn nghe được nội dung. Continue reading → 151 Thế có giúp hay không Chỉ cần Qúy Quân Nghiêm vẫn còn trong nước, tin tức của cậu ta cũng không khó tra. Còn về việc cậu ta muốn tới Lục Đảo để tìm ai, dường như cũng không khó đoán, năm đó cấp trên chèn ép nhà họ Tần rất chặt, không những chỉ có nhà họ Tần mà ngay cả mấy nhà dựa hơi ăn bám thuận gió ngoi lên cũng đều bị loại bỏ hoàn toàn. Cho nên đến bây giờ, muốn tìm được một người quyền cao chức trọng, thủ đoạn phi thường từ trong đám bạn cũ của nhà họ Tần, có thể giúp Tần Dữ Khê trở về gần như không có khả năng. Kể cả mấy nhà miễn cưỡng tránh được kiếp đó, hai mươi năm đã trôi qua, còn tình cảm gì để mà nhớ đến nữa, mà Tần Minh Tuấn thì lại khác hẳn, bất kể nói sao, hắn cũng là cháu ngoại của Tần Dữ Khê, quan hệ huyết thống khó mà cắt đứt theo thời gian được. Cho nên Qúy Quân Nghiêm đã tìm tới đó. Continue reading → 150 Có khả năng phát triển Hạng mục nghiên cứu khoa học do Lâm Trường Ninh thực hiện ở sở nghiên cứu hải dương quốc gia đã đạt được không ít thành quả trong hai năm qua, lần này y tới Bắc Kinh là để tham gia một buổi thuyết trình thành quả khoa học kỹ thuật do bộ ngoại giao tổ chức và đại hội khen thưởng khoa học kỹ thuật sau đó. Đáng nhẽ y định để người khác đi, nhưng thầy y – ông Lộ Tăng Minh đã gọi điện đến bảo y tới Bắc Kinh gặp mặt luôn, nên y đành phải gạt tất cả mọi chuyện sang một bên, mang theo tám thành viên khác cùng tổ tới. “Ba, giáo sư đại học của ba ạ? Nhiều tuổi lắm đúng không?” Trần An Tu thuận lợi đón được Lâm Trường Ninh ở cổng khách sạn, lúc này hai người đang ngồi xe về. “Thầy của ba năm nay hơn tám mươi rồi.” Thành tựu của ông Lộ trong phương diện di truyền học đã giúp y được hưởng tiếng tăm trong lĩnh vực sinh vật học quốc tế, năm đó y có thể thuận lợi ra nước ngoài, một phần cũng là nhờ ông cụ giới thiệu mạnh. Đối với thầy, y tôn trọng và cảm kích từ tận đáy lòng. Nếu không được thầy bảo vệ thì đã chẳng có Lâm Trường Ninh bây giờ, “Năm đó thư giới thiệu ba đi Mỹ học nghiên cứu sinh chính là do thầy Lộ viết.” “Thầy Lộ sống lâu thật đấy, ba, thế ba định đi gặp thầy khi nào?” “Ba định ngày kia đi, bây giờ ông cụ lớn tuổi rồi nên cũng ít gặp khách lạ hơn.” Xe thuận lợi lái vào khu nhà, “Điều kiện nơi này tốt thật đấy.” Những nơi như thế này ở Bắc Kinh, trong khu nhà còn có dòng suối, hồ nước và những bãi cỏ xanh mướt, “Đúng rồi, ba nhớ con từng kể là con ở với cha mẹ của Chương Thời Niên cơ mà?” Với thân phận của hai ông bà cụ, dường như không thể nào lại ở nơi như thế này. Vừa gặp mặt chỉ mải nói chuyện nên Trần An Tu quên mất vụ này, “Ba, bây giờ con đang ở với chú Lục.” “Cái gì?” Lâm Trường Ninh thầm giật mình, quay đầu nhìn con trai, Tráng Tráng nói vậy là sao. Quẹo một cái, căn phòng ở ngay trước mắt, Trần An Tu tạm thời dừng xe lại ven đường, “Chính là bên nhà họ Qúy đang có nhiều người quá, con thấy ầm ĩ nên dời đến chỗ chú Lục ở mấy hôm, đúng lúc ba tới. Ba, nếu ba không thích thì…” Qủa thực Lâm Trường Ninh không hề muốn bước vào nơi có Lục Giang Viễn, huống chi lại còn là nơi riêng tư như thế, nhưng y lại không muốn làm khó con, “Không sao, đi thôi, ba chỉ muốn tới thăm Tấn Tấn và Mạo Mạo thôi.” Với quan hệ bây giờ của y và Lục Giang Viễn, hắn cũng không thể làm gì y, lần nói chuyện trong điện thoại kia, họ đã nói hết tất cả rồi. Tấn Tấn đang luyện đàn với giáo viên mới trong phòng, còn Lục Giang Viễn đang trêu Mạo Mạo, nghe thấy ngoài sân có tiếng xe vang lên, hắn liền ôm bé con đẩy cửa đi ra, nói một câu, “Về rồi à?” Lâm Trường Ninh ngẩng đầu, Lục Giang Viễn đang ôm bé con đứng đợi bên cạnh hai gốc cây kim quất cực to đặt ở cửa, nghe câu này của hắn, y bỗng có cảm giác, dường như hai bọn họ chưa từng xa cách, chỉ là y xa nhà một chuyến, đi rất lâu, nhưng bây giờ y đã trở về. Nhưng ảo giác cuối cùng vẫn chỉ là ảo giác, thực tế là họ đã xa nhau ba mươi năm trời, mỗi sáng sớm rửa mặt, nếp nhăn nơi khóe mắt vẫn nhắc nhở y rằng, tuổi thanh xuân tươi đẹp ấy đã qua rất lâu rồi. Mạo Mạo đã tới Bắc Kinh được hơn tháng, không biết có phải bé vẫn nhớ rõ Lâm Trường Ninh hay không, nhưng khi Lâm Trường Ninh gọi bé, bé vẫn giang rộng hai cánh tay con con, đồng thời há miệng ra, “A…” Nhìn hành động vươn tay đòi bế, Lâm Trường Ninh hiểu, nhưng còn há miệng là có ý gì, “Thằng bé đói bụng sao?” Lục Giang Viễn giải thích, “Không phải, nó cho em xem cái răng mới mọc của nó đó.” Thì ra là kể từ sau khi Mạo Mạo mọc được chiếc răng con, ai cũng coi như chuyện lạ, nay thì nói, Mạo Mạo, để chú xem răng cái nào, mai lại bảo, Mạo Mạo, để bác xem cái răng nha, xem xong còn khen bé một phen, cứ như thế, mấy ngày tiếp theo, Mạo Mạo cũng coi chuyện mọc răng rất đáng để khoe, nên bây giờ cứ hễ gặp ai, bé lại há miệng ra như thể sợ người ta không biết, tuy cái răng kia chỉ mới to hơn hạt gạo kê một chút, không đến gần thì khó mà thấy rõ được. Lâm Trường Ninh cười phì, khẽ nắm lấy cằm bé nhìn, miệng không quên khen ngợi, “Mạo Mạo giỏi ghê, đã mọc răng rồi cơ đấy.” Nói cứ như thể đây là công của Mạo Mạo vậy. Mạo Mạo vốn đã kiêu ngạo, được khen như thế, bé càng sung sướng hơn nên tiến đến gần mặt Lâm Trường Ninh dụi một trận, may là bé con cũng sạch sẽ, không có nước mũi, nhưng lúc dụi chắc chắn không thể thiếu được nước miếng chà lên, có điều được cháu trai yêu thương, Lâm Trường Ninh vui còn chẳng kịp, nào để ý chi. Lục Giang Viễn chủ động nói, “Vào nhà ngồi đi, đi xe lâu như thế chắc cũng mệt rồi.” “Đúng đấy ba, hai người vào nhà ngồi trước đi, con lấy mấy thứ trong cốp xe ra đã.” Túi cậu út cầm trong tay, chẳng biết đựng cái gì mà nặng thế. Nghe Lục Giang Viễn nói, Lâm Trường Ninh im lặng gật đầu, rồi quay lại nói với Trần An Tu, “Đấy là bánh mật mẹ con bảo ba mang tới, bảo là Tết con không ở nhà nên để phần lại đấy.” “Mẹ con đúng thật là, siêu thị nào mà chẳng bán.” Tuy nói thế, nhưng động tác của y lại khác hẳn, y vội vàng mở túi xách ra, bên trong còn bọc một lớp ny lon, xếp chừng mười một chiếc bánh mật tròn dày bên trong. Chắc do đã từng được để trong tủ lạnh nên cứng như đá vậy, có nhiều chỗ còn bị nứt ra nữa, “Năm nay mẹ con làm nhiều thật đấy. Chú Lục, trưa nay chúng ta ăn bánh mật đi, cháu sẽ cho chú nếm thử bánh mật mẹ cháu tự làm.” “Được, để chú bảo chị Chu.” Điều hòa vẫn chưa tắt, trong nhà ấm hơn bên ngoài rất nhiều. Sau khi vào nhà, Lâm Trường Ninh đã cởi khăn quàng cổ xuống, vì ôm Mạo Mạo nên khó cởi áo khoác, Lục Giang Viễn chìa tay ra nói, “Để tôi giúp em.” “Không cần.” Lâm Trường Ninh né người ra, tay Lục Giang Viễn sượt qua gáy y, Lâm Trường Ninh lại lùi một bước, nói, “Anh ôm Mạo Mạo đi, để tôi tự cởi.” Lâm Trường Ninh dứt Mạo Mạo ra cho hắn bé, nhưng Mạo Mạo không chịu, chắc do bé cảm thấy người này giống ba nên rất thân thiết, giờ Lâm Trường Ninh muốn buông bé ra, bé liền ôm thật chặt không buông. Lâm Trường Ninh cũng rất thương bé con, vừa thấy thế, y nào còn có thể buông tay được. Lục Giang Viễn kề sát vào y, bảo, “Dù tôi muốn làm gì thì cũng có bọn trẻ ở đây, rốt cuộc em còn lo lắng gì nữa?” Lâm Trường Ninh nhướn mắt lên nhìn hắn, nhỏ giọng nói, “Dù Tráng Tráng nhận anh, cũng không có nghĩa là quan hệ giữa chúng ta vì thế mà thay đổi, Lục Giang Viễn, đừng nói những câu mờ ám nữa.” “Em định cứ đứng đây dây dưa mãi đến khi Tráng Tráng đi vào sao?” Lâm Trường Ninh thản nhiên đáp, “Lục Giang Viễn, mấy năm không gặp, trình độ mặt dày của anh đã tăng rồi đấy.” Lúc vừa gặp lại ở Lục Đảo, nhìn thái độ Lục Giang Viễn rõ ràng đã bỏ qua, sao gần đây hắn lại có ý muốn dây dưa? Bình thường hở ra cái là gọi điện cho y thì thôi, bây giờ còn nói những câu khiến người ta hiểu lầm. Lục Giang Viễn cúi đầu nhìn y, “Chúng ta đã xa nhau ba mươi năm, Trường Ninh, có chút thay đổi không phải là chuyện rất bình thường sao?” Ngoài phòng Trần An Tu đã lấy hết đồ từ trong cốp sau ra, đang tay xách nách mang đi vào, Lâm Trường Ninh không muốn đứng mãi ở đây với Lục Giang Viễn để tránh hiểu lầm, cho nên khi Lục Giang Viễn đưa tay muốn giúp tiếp, y liền phối hợp nhấc tay lên. Chị bảo mẫu ôm chăn đệm đã được giặt sạch sẽ đi từ trên tầng xuống, hôm nay chị thu dọn căn phòng liền kề với phòng ngủ chính, đang định mang ra ngoài phơi nắng, mà khi chị nhìn thấy mặt Lâm Trường Ninh, tay chị trượt một cái, chiếc chậu rơi xuống thảm vang lên cái bịch’, sao lại là người này, cách ba mươi năm, chị lại gặp lại người này. “Chị Chu, sao vậy.” Lục Giang Viễn hỏi, chị Chu đã từng làm việc nhiều năm ở nhà họ Lục, sau đó thì do nhà chị có việc nên đã nghỉ, khi hắn dọn đến đây, cần tìm người giúp việc, trùng hợp gặp được chị, giờ chị cô đơn một mình, tuổi cũng đã lớn nên hắn liền giữ người lại. “Tôi không sao thưa ngài, chỉ trượt tay thôi.” Trước đây bà quen gọi Lục Giang Viễn là cậu ba, mấy năm nay mới dần đổi cách xưng hô, bà nhặt chiếc chậu lên, nhìn lại Lâm Trường Ninh rồi hỏi, “Thưa ngài, trưa hôm nay có khách sao? Để tôi ra siêu thị mua thêm thức ăn.” “Ừ, mua thêm nhiều vào.” “Buổi chiều tôi còn có việc.” Vốn chỉ muốn chơi với Tấn Tấn và Mạo Mạo một lúc, nhưng nơi đây là nhà Lục Giang Viễn, y không muốn ở lại lâu. “Đã tới rồi, chẳng lẽ ngay cả bữa cơm em cũng không định ăn sao? Vừa rồi Tấn Tấn còn hỏi chừng nào thì em tới đấy, thằng bé bảo đã lâu không gặp em.” Con cháu là điểm yếu của y, vừa nói đến đây, Lâm Trường Ninh căn bản không từ chối nổi, hơn nữa buổi chiều có việc chẳng qua là y mượn cớ, chiều hôm nay mọi người đã sắp xếp lịch trình tự do hoạt động, ngày mai thì mấy nghiên cứu sinh sẽ đi bố trí hội trường. Lục Giang Viễn quá rõ tính y, thấy y im lặng là hiểu y đã đồng ý nên bảo người đi chuẩn bị, còn hắn thì dẫn Lâm Trường Ninh vào phòng khách ngồi. Lâm Trường Ninh chẳng có điều gì để nói với hắn, nhưng do có Mạo Mạo ở giữa tác dụng nên bầu không khí vẫn ổn. Thời gian cho Tấn Tấn luyện đàn là sáng hai tiếng, chiều hai tiếng nên buổi trưa, giáo viên dạy đàn của cậu bé cũng ở đây dùng cơm, có điều người thanh niên này cũng không nói nhiều, ngoại trừ ăn cơm, cậu ta chỉ thỉnh thoảng nhỏ giọng nói chuyện mấy câu với Tấn Tấn. Đây là học sinh được quỹ học bổng Hồng Viễn do Lục Giang Viễn xây dựng lên giúp đỡ nên cậu ta rất kính trọng với hắn, mặc dù bây giờ đã công thành danh toại, không ít người mời biểu diễn, nhưng khi Lục Giang Viễn bảo cậu ta dạy cho cháu hắn, cậu ta đã dừng mọi hoạt động lại để tới. Hơn nữa, người này rất có chừng mực, biết ý biết tứ, nhưng thỉnh thoảng cậu ta cũng hoài nghi quan hệ giữa Trần An Tu và Lục Giang Viễn. Cậu ta từng đoán hai người này có lẽ là người tình của nhau, dù sao Lục Giang Viễn vẫn chưa kết hôn, bên ngoài vẫn có lời đồn với giới tính của ông ta, nhưng cậu thấy cách nói chuyện giữa hai người này không giống, tuy thân thiết nhưng không quá mức, nói là người tình chi bằng nói là cha con hoặc chú cháu thì hợp hơn. Nhưng theo cậu ta biết, Lục Giang Viễn không hề có một đứa con trai hay cháu trai nào như thế này, hôm nay nhìn người mới tới, hình như cậu ta đã hiểu ra điều gì đó, nhìn ánh mắt của Lục tiên sinh kia, vấn đề đã sáng tỏ rồi. Nếu không phải trước mặt con cháu, Lâm Trường Ninh thực sự rất muốn ném đũa, Lục Giang Viễn rốt cuộc muốn làm gì? Hành động trắng trợn như thế, hắn tưởng người cả cái bàn này đều mù chắc? Thực ra đối với vấn đề này, Trần An Tu cũng muốn hỏi, là con trai của hai người, dĩ nhiên y hy vọng hai người có thể về với nhau, lúc già còn có người làm bạn, nhưng đứng trên lập trường công bằng, y càng muốn tôn trọng sự lựa chọn riêng của họ, dù sao xa cách bao năm, cuộc sống đều đã thay đổi cả, cứ gò bó họ lại với nhau cũng không hợp. Nhưng nhìn cảnh này, chú Lục đang cố ý đây, rốt cuộc y có nên giúp một tay không nhỉ? “Giờ nhớ tới anh rồi à?” Giọng Chương Thời Niên không nhẹ cũng không nặng. Trần An Tu nằm trên giường, vừa gọi điện vừa đưa tay đỡ Mạo Mạo đang nằm trên lưng y, “Mới có mấy ngày không gặp thôi mà, Chương tiên sinh, không phải anh giận thật rồi đấy chớ?” Chương Thời Niên định không dễ dàng bỏ qua lần này, nhưng khi di động báo rằng nó nhận được một tin nhắn EMS, bên trong không có bất kỳ cái gì khác ngoài một tấm hình, trong hình một trên một dưới đặt chồng lên nhau hai gương mặt tươi như hoa nở, chỉ có duy nhất một sự khác biệt là, khuôn mặt bên trên thì ngây thơ hồn nhiên, còn cái bên dưới thì nịnh nọt nhăn nhở. Trần An Tu cẩn thận nghe ngóng nhưng vẫn không thấy bên kia có tiếng động gì, mềm không được thì y đổi sang rắn, “Này, lần này cũng không thể đổ hết lỗi cho tôi được? Anh thì không có chút trách nhiệm nào chắc?” Gợi tới chuyện cũ đau lòng của Chương Thời Niên, y cảm thấy có lỗi nên mới nghĩ hết cách để an ủi hắn, nào ngờ hắn đè ép bắt y im ím trong phòng hai ngày trời, suýt thì làm’ tới nỗi hỏng cả người, có mà điên y mới không chạy. “Quân Nghiêm đi rồi, em định khi nào thì về? Bây giờ em đang ở đâu, để anh tới đón. Nếu em không muốn ở lại nhà, chúng ta có thể dọn ra bên ngoài.” “Tôi muốn ở lại đây thêm hai hôm, chờ đến khi chúng ta về lại Lục Đảo, có lẽ sẽ khá lâu không thể đến đây.” Dù sao cuộc sống sau này y sẽ chủ yếu sống ở Lục Đảo thôi. Chương Thời Niên lấy lùi làm tiến, “Vậy tối ra ngoài cùng ăn cơm, được chứ?” “Cậu út đang ở đây, có lẽ tôi không đi được đâu.” “Em cũng đã nói sẽ tôn trọng sự lựa chọn của họ, thế tại sao không để họ ở cùng nhau xem sao?” Để Lục Giang Viễn bận rộn một lúc cũng không tệ, “Còn về chuyện của họ, chúng ta cũng có thể bàn cụ thể hơn lúc ăn cơm.” Trần An Tu cái tay mò tới của Mạo Mạo, do dự một lúc rồi đáp, “Thôi được.” Chỉ mong y đi rồi, cậu út và chú Lục đừng đánh nhau thôi. Hai người trao đổi xong xuôi, Chương Thời Niên đặt điện thoại xuống, lúc này A Joe mới dám tiến lên báo cáo, “Vừa rồi tư lệnh Qúy cho người đến báo, đã có tin của Qúy Quân Nghiêm, cậu ta đã bắt xe tới Lục Đảo.” “Lục Đảo? Nó tới Lục Đảo làm gì?” Chẳng lẽ định đi tìm Tần Minh Tuấn? Không cần phải nói tới việc Tần Minh Tuấn không có năng lực để Tần Dữ Khê trở về, chỉ cần xét vị trí hiện giờ, chẳng lẽ hắn thực sự ngốc đến mức định nhúng tay vào chuyện này chắc? Nhà họ Tần sụp đổ đã là sự thực, cho dù có thêm một Tần Minh Tuấn cũng không thể thay đổi được điều gì. Hết chương 150 >< Nê mọi người không cần gửi request nữa đâu, mình chỉ đóng cửa ít ngày ngoài những lúc post chương mới để thử cảm giác thôi mà. 149 Bố chồng – con rể là thiên địch Nghe Lục Giang Viễn ngang nhiên đáp thế, Chương Thời Niên đã phải nghẹn họng, hắn biết điều mà người này đang nói là thật nên không thể phản bác được. Mấy ngày gần đây, vì Qúy Quân Nghiêm đến nên bầu không khí trong nhà không được tốt cho lắm. Có một số việc bọn trẻ cũng không dám tỏ thái độ nên đều chọn cách tránh né. Có lẽ anh cả anh hai cũng thấy có lỗi với hắn và mẹ vì việc này nên mấy lần về nhà đều ngại ngùng xấu hổ, tới mau về cũng mau, ngoại trừ mùng một mùng hai ra, hai anh ấy cũng không ở lại nhà lâu. Thật khó cho An Tu phải kiên trì chịu đựng bực bội trong cái không khí nặng nề ấy, huống chi còn có Qúy Quân Nghiêm chen ngang nữa, “Vậy làm phiền chú chăm sóc cho họ, mấy hôm nữa tôi sẽ tới đón.” Lúc này An Tu dọn ra ngoài cho yên tĩnh cũng tốt. Continue reading → 148 Chân tướng năm ấy Trần An Tu rất muốn đồng ý ngay, được trốn hai ngày cho thoải mái đầu óc. Lý do chẳng phải vì riêng gì Qúy Quân Nghiêm đâu, cậu ta đúng là một đứa trẻ xấu xa thật, nhưng còn chưa đáng để y phải lãng phí nhiều sức lực đến thế, cái chính là do hơn một tháng qua từ khi đến Bắc Kinh, y đã trải qua rất nhiều sự việc, y chỉ muốn bình tĩnh lại để ổn định tâm lý thôi, có điều chắc chắn không phải là bây giờ, bởi trong lòng y vẫn còn một khúc mắc. Thế nên, y muốn đi tìm Chương Thời Niên để hỏi cho ra lẽ, nghe thử xem hắn sẽ nói thế nào. Thêm nữa, y chưa đánh tiếng mà đã đột nhiên chuyển khỏi nhà họ Qúy, cũng khó ăn nói với hai ông bà cụ. Continue reading →
SÀI MỄ DU DIÊM 农家乐小老板-柴米油盐 Tên truyện tạm dịch CHÀNG SẾP CỦA “DU LỊCH THÔN DÔ Thể loại đam mỹ, hiện đại, sinh tử, chủng điền, cường x cường, 1×1, … Cp Chương Thời Niên x Trần An Tu Tình trạng bản gốc đang viết tới chương 376 50h50″ ngày 18/8/2015 Editor Nê, Yan Qing Cuộc sống bình thường tại thành phố Lục Đảo Tình tiết dần được hé mở, An Tu và Thời Niên, duyên nợ từ thưở nhỏ. Một người sứt môi, áo vấy máu. Một người mẻ trán rụng răng. Họ tới với nhau bằng Tấn Tấn qua một đêm say rượu. Không biết rõ đối phương, hiểu lầm 10 năm trời. Liệu họ có đến được với nhau MỤC LỤC 001 002 003 004 005 006 007 008 009 010 011 012 013 014 015 016 017 018 019 020 021 022 023 024 025 026 027 028 029 030 031 032 033 034 035 036 037 038 039 040 041 042 043 044 045 046 047 048 049 050 051 052 053 054 055 056 057 058 059 060 061 062 063 064 065 066 067 068 069 070 071 072 073 074 075 076 077 078 079 080 081 082 083 084 085 086 087 088 089 090 =ↀↀ=✧=ↀↀ=✧ ฅ⁽͑ ˚̀ ˙̭ ˚́ ⁾̉ฅ__________ฅ⁽͑ ˚̀ ˙̭ ˚́ ⁾̉ฅ 091 092 093 094 095 096 097 098 099 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115, 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 =ↀↀ=✧=ↀↀ=✧ ฅ⁽͑ ˚̀ ˙̭ ˚́ ⁾̉ฅ__________ฅ⁽͑ ˚̀ ˙̭ ˚́ ⁾̉ฅ 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 =ↀↀ=✧=ↀↀ=✧ ฅ⁽͑ ˚̀ ˙̭ ˚́ ⁾̉ฅ__________ฅ⁽͑ ˚̀ ˙̭ ˚́ ⁾̉ฅ 270 071 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 HOÀN ٩ↀДↀ۶٩ↀДↀ۶٩ↀДↀ۶
nông gia nhạc tiểu lão bản